Menu

Niềm đam mê lớn nhất là tập máy chạy bộ mỗi buổi sáng

–  Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực? Mẹ thà coi như chiếc lá bay, chị thà coi như là hạt bụi, em thà coi như hơi rượu cay – . Mượn lời vài dòng tâm sự trong bài: –  Tống Biệt Hành Máy chạy bộ –  của tác giả Thâm Tâm, anh Bảy một người chiến sĩ Cách Mạng yêu nước trước khi ra chiến trường đã gửi vài lời tâm tình này kèm chùm hoa hướng dương cho chị Năm một người bạn đời hỏi máy tập chạy bộ giá bao nhiêu tri kỉ của anh. Cầm những món quà anh Bảy tặng trên tay, chị đâu ngờ rằng đây là món quà cuối cùng anh Bảy tặng cho chị. Có lẽ! đến suốt cuộc đời và không bao giờ chị nhận được thêm món quà này lần nào nữa.

Ấy vậy! Quãng thời gian trôi qua nhanh quá, thấm thoát đã gần 40 năm trôi qua kể từ cái ngày chị nhận được món quà đó và cho đến tận bây giờ chị không hề nhận thêm máy chạy bộ điện đài loan món quà của bất kỳ ai cả, mà chị luôn ấp ủ và vun trồng cho những loài hoa hướng dương mỗi ngày một lớn lên. Vào buổi sáng mùa Thu, khi ánh mặt trời vừa hé rạng, muôn chim hót líu lo chào ngày mới, ngay lúc này cách sử dụng máy chạy bộ những bông hoa bắt đầu nở rộ về phía ánh mặt trời khoe muôn sắc thắm chung quanh nhà chị.

máy chạy bộ giảm cân hiệu quả

Mỗi sáng nên tập máy chạy bộ cho tinh thần sảng khoái

Tôi không hiểu tại sao ngoài loài hoa này ra, chị không trồng thêm bất kỳ loại hoa nào cả và cứ thế những bông hoa xen kẽ nhau lớn lên, chị tỉ mỉ địa điểm bán máy chạy bộ vun trồng, tưới nước cho chúng. Có lẽ chị đang vun trồng và ấp ủ một điều gì đó rất thiêng liêng nơi những bông hoa này!Tôi đang đứng quan sát chị, thì bất chợt thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên má chị. Tại sao chị lại khóc khi nhìn thấy máy chạy bộ điện dưới 10 triệu một bông hoa đang rụng cánh, những chiếc lá đang héo tàn nhỉ? Thì ra, những kỉ niệm về anh Bảy bỗng hiện lên trong tâm trí chị.

Tôi vội chạy đến bên chị thì thấy chị đang cầm máy chạy bộ giảm cân một tờ giấy nhỏ trên tay đã phai màu, cũ kỹ theo thời gian, thì ra đó chính là bức thư cuối cùng anh Bảy tặng chị. Đến giờ, chị vẫn giữ không để tờ giấy rách nát một phần nào cả, cũng như tình cảm chị dành cho anh Bảy suốt 40 năm qua là trọn vẹn. Tôi bỗng hỏi nhỏ chị: –  Chị ơi! chị đang có chuyện gì buồn thế? –  Chị nghẹn ngào không nói lên lời. Sự hy vọng máy chạy bộ nhỏ gọn, mỏi mòn chờ đợi của chị giờ đây đã không còn nữa mà chỉ còn lại những kí ức.

 

Leave a Reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *